CHATTHUGIAN.MOBIE.IN
kính chào qúy khách

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Tử Vi   Truyện Tranh  
Facebook  Xổ Số  Dịch  Tải Game  Báo  Tiền Ảo Bitcoin 

 Nghe nói chú yêu LOLI


Phan_16

Chương 44

Tựa như có một dòng máu phút chốc từ chân xông lên não, Mộc Mộc cảm giác toàn bộ cơ thể mình một nửa màu đỏ, một nửa tái nhợt.

Mà cô và Trầm Ngang quả thật không làm gì, hơn nữa Lục Ngộ quả thật cũng không phát hiện ra gì cả, nhưng cô vẫn có phản ứng mạnh như vậy, e chừng đây là có tật giật mình trong truyền thuyết.

Mộc Mộc bắt đầu bội phục mấy người bắt cá hai tay — họ không chỉ có thể lực sống, mà còn có kỹ thuật sống.

Sau khi giật mình hoảng hốt, Mộc Mộc vội vàng bước nhanh tới Lục Ngộ, dừng trước mặt anh, bất an nhìn anh nói: “Sao anh lại tới đây?”

Đáng mừng thay sắc mặt Lục Ngộ vẫn như thường lệ, cho dù dùng kính lúp cũng chẳng nhìn ra được nửa điểm khác thường: “Nhiệm vụ của bạn trai khi bạn gái tăng ca không phải là yên lặng chờ ở bên ngoài công ty đón cô ấy về nhà sao?”

Mộc Mộc âm thầm thả lỏng, cười nói: “Vậy nhiệm vụ của bạn gái là gì?”

Lục Ngộ khoác lên vai cô: “Cùng bạn trai ăn khuya.”

“Cầu còn không được.” Mộc Mộc cầm cánh tay Lục Ngộ, muốn kéo anh mau chóng rời đi.

Nhìn hai người đàn ông này đứng một chỗ tuyệt đối là muốn dày vò cô.

Ai ngờ Lục Ngộ không nhúc nhích, tầm mắt lướt qua đầu cô nhìn ra sau: “Mộc Mộc, người này là…?”

Mộc Mộc cứng ngắc quay đầu, lúc này mới phát hiện Trầm Ngang không biết khi nào đã đi đến trước mặt bọn họ, chỉ có thể kiên trì giới thiệu: “Đây là sếp của em, Trầm Ngang-Giám đốc Trầm. Giám đốc Trầm, đây là …… Bạn trai của tôi, Lục Ngộ.”

Mùa đông, gió đêm lạnh thấu xương, giống như vô số con dao nhỏ khứa lên da người, lạnh tàn bạo vô nhân đạo. Giới thiệu hai người xong, Mộc Mộc lặng lẽ quan sát Trầm Ngang, âm thầm lau mồ hôi lạnh.

Cô sợ Trầm Ngang sẽ nói lời nào đó khiến Lục Ngộ hiểu lầm.

Tuy nhiên Trầm Ngang rất bình tĩnh vươn tay, nắm tay Lục Ngộ, lịch sự nói: “Xin chào, gần đây công ty hơi nhiều việc, vì vậy phải cần Mộc Mộc tăng ca. Hai người muốn đi đâu, có cần tôi lái xe đưa không?”

“Cảm ơn, không cần đâu, chúng tôi còn muốn đi ăn khuya, Giám đốc Trầm đi thong thả.” Lục Ngộ cũng lịch sự đáp lại.

Bên này hai người thân thiết nói chuyện, bên kia Mộc Mộc lo lắng sắp ngất đi.

Mụ nó, nhìn bạn trai cũ và bạn trai hiện tại bắt tay, thật đúng là so với nhìn bọn họ đồng tính còn khó chịu hơn.

“Vậy Giám đốc Trầm, chúng tôi đi trước.” Mộc Mộc thật sự không thể chịu nổi loại dày vò này, vọi vàng kéo tay Lục Ngộ rời đi.

Gió càng lúc càng mạnh, thổi vù vù bên tai. Mộc Mộc kéo Lục Ngộ tiến lên phía trước, phía sau người nọ trầm mặc như một bàn tay to nắm chặt lấy trái tim cô.

Đêm đó, Lục Ngộ dẫn cô đi ăn súp cay sau trường cấp ba.

Trên bàn có một cái nồi nhỏ, bên cạnh là măng xiên nướng, đậu phụ rán, rong biển, vv…, chỉ cần nói cho ông chủ mình muốn ăn gì, tất cả thức ăn sẽ được nấu chín để trên bàn.

Đêm mùa đông, những món ăn đơn giản nhưng tràn ngập khói lửa, làm cho con người ta cảm thấy đặc biệt ấm áp.

Lục Ngộ chọn khoai môn, đậu phụ, thịt bò, xúc xích…… Tất cả đều là món Mộc Mộc thích ăn .

“Sao anh biết em thích những món này?” Mộc Mộc cười thỏa mãn.

“Bởi vì năm đó thấy em lần nào tới đây đều gọi những món này, không thay đổi gì cả.” Lục Ngộ nhúng đũa qua nước sôi, sau đó đưa cho cô.

“Chẳng lẽ năm đó anh bí mật theo dõi em?”

Tốt nghiệp cấp ba tương đối căng thẳng, mà nhà cô lại cách trường khá xa, cho nên buổi trưa cô thường ăn cơm ở những quán gần trường. Mộc Mộc thường hẹn bạn bè tới đây ăn súp cay, thanh toán theo kiểu aa. Sau đó cũng thường thấy Lục Ngộ một mình đi vào, ngồi bàn bên cạnh, im lặng ăn.

Năm đó da mặt mọi người còn mỏngặc dù cùng lớp nhưng bọn cô cũng ít khi chào Lục Ngộ. Tuy nhiên đã lâu như vậy mà anh vẫn còn nhớ rõ những món ăn cô thích hồi đó, thật sự rất khiến cô ngạc nhiên.

“Nếu anh nói, anh vốn không thích ăn súp cay, tới đây ăn chẳng qua là vì muốn nhìn em, em tin không?” Lục Ngộ hỏi.

Anh vừa nói vừa cười nhưng nội dung lời lói lại như lửa nóng thiêu đốt hai má Mộc Mộc.

Lục Ngộ nắm tay Mộc Mộc, đặt lên môi mình. Có lẽ tay cô rất lạnh do đó cảm thấy môi anh nóng như bàn ủi.

“Mộc Mộc, nếu thời gian có thể ngừng lại thì tốt rồi.” Lục Ngộ từ từ nhắm hai mắt, thốt ra câu này.

Buổi tối về nhà, Mộc Mộc vào nhóm, kể lại chuyện hôm nay cho An Lương và Lưu Vi Vi nghe.

“Mộc Mộc, mày nên trả phí tư vấn tình yêu cho bọn tao.” Lưu Vi Vi nói.

“Bọn mày phải cảm ơn tao vĩ đã thỏa mãn ham muốn bà tám của bọn mày mới đúng.” Mộc Mộc phản bác.

“Thật ra mày sợ Lục Ngộ biết chuyện trước kia của mày và Trầm Ngang phải không?” An Lương nhắc tới trọng điểm.

“Tao hơi sợ, tuy rằng tao và Trầm Ngang đã nói rõ ràng, mọi người về sau là quan hệ bạn bè thuần khiết, nhưng vẫn thấy rất có lỗi với Lục Ngộ.” Mộc Mộc buồn rầu.

“Mộc Mộc, quan hệ nam nữ vốn không hề thuần khiết, huống chi bạn bè lại là bạn trai cũ. Giống như mày bước vào chiến khu đầy bom mìn vậy, mày chắc chắn xác định mày sẽ chết, nhưng không thể chắc chắn xác định mày sẽ chết khi nào.” An Lương lại cho thấy khả năng phân tích.

“Nhưng bây giờ nó không thể rời đi, nếu không chú Trầm sẽ bị người xấu hãm hại mất.” Lưu Vi Vi nhắc nhở: “Trong buôn bán còn có tính nhân đạo, có thể giúp được thì giúp đi.”

“Cho nên tao đề nghị Mộc Mộc mau chóng giúp chú Trầm vượt qua cửa ải khó khăn, sau đó nhanh chóng thoát ra, cùng Lục Ngộ song túc song phi*, trả lại chú Trầm cho giang hồ.” An Lương nói.

Song túc song phi: như hình với bóng

Chuyện tới nước này cũng chỉ có thể làm như vậy, Mộc Mộc nói ngủ ngon với hai đứa bạn, sau đó đi ngủ.

Có lẽ trước khi ngủ suy nghĩ quá nhiều, đêm nay Mộc Mộc bỗng mơ một giấc mơ kỳ lạ.

Cô mơ mình mặc áo cưới bước vào lễ đường với Lục Ngộ, mục sư hòa nhã hiền lành hỏi bọn họ có nguyện ý ở bên nhau cả đời không. Lục Ngộ dịu dàng nhìn cô, nói đồng ý. Nhưng đến phiên Mộc Mộc trả lời, cô bỗng phát hiện không thể mở miệng nói ra được. Tất cả mọi người trong giáo đường đều nhìn cô, bắt đầu thì thầm to nhỏ, sau đó dần trở nên mất khống chế. Cho dù Mộc Mộc cố gắng thế nào cũng không thể nói ra hai từ đồng ý. Khuôn mặt Lục Ngộ dần hiện ra vẻ cô đơn, sau đó xoay người rời đi, chỉ để một mình Mộc Mộc đứng ở lễ đường.

Mộc Mộc bị vứt bỏ khóc lớn, trái tim đau đớn tan nát thành tám mảnh.

Đang khóc cật lực, bỗng phát hiện mục sư biến thành Ngô Ngạn Tổ, mỉm cười.

Ngay lúc một người khóc một người cười, Mộc Mộc tỉnh.

Buổi sáng, Mộc Mộc vừa suy nghĩ về giấc mơ kỳ lạ vừa pha cà phê cho Trầm Ngang, khi đưa cho anh vạn phần cẩn thận, hận không thể nằm xuống quét sạch hết thảy các chướng ngại vật.

Nếu lại làm hỏng tài liệu cơ mật nữa thì cô sẽ lấy chết tạ tội.

“Tối qua ngủ không ngon sao?” Trầm Ngang quan sát thấy dưới mắt cô có quầng thâm nhạt.

Mộc Mộc vẫn chưa tỉnh táo, lơ đãng gật đầu: “Đúng vậy, kiệt sức chết mất.”

Ý Mộc Mộc muốn nói là nằm mơ kiệt sức chết mất, nhưng lời ra khỏi miệng mới phát hiện mình nói thiếu vài từ, ý nghĩa thay đổi toàn bộ, nghe giống như cô và Lục Ngộ đêm qua cật lực cả đêm.

Nghe vậy, Trầm Ngang liền đánh rơi cốc cà phê mới cầm xuống thảm, phát ra tiếng “bộp” trầm thấp, chất lỏng màu nâu đỏ nhanh chóng thấm vào thảm tơ tằm thượng hạng từ Iran.

Mộc Mộc nhất thời sợ ngây người.

Trầm Ngang trái lại khá bình tĩnh, nói: “Lỡ tay, phiền em gọi người đi giặt. Nếu vẫn để lại dấu vết thì đặt lại cái khác.”

“…… Vâng.” Mộc Mộc lảo đảo đi ra, trong đầu không ngừng hiện lên giá trị của tấm thảm quý giá

Giữa trưa Mộc Mộc như cũ muốn tìm Tần Hồng Nhan ăn cơm, nhưng không tìm thấy bóng dáng ấy dâu, chỉ có thể một mình đến căn tin, ngồi chung với mấy đồng nghiệp nữ có quan hệ coi như không tệ.

Mấy người phụ nữ một chỗ nhất định sẽ tám chuyện.

Mà tám chuyện nhất định sẽ nói về đàn ông.

“Này này này, nghe nói người mới tới là cháu đích tôn của chủ tịch Phó lão tiên sinh đó, nghe nói tốt nghiệp trường nổi tiếng, tuấn tú lịch sự.”

“Khó trách gần đây mấy nhân viên nữ đều giảm béo trang điểm, thì ra là muốn câu con rùa vàng.”

“Nhưng sao tôi nghe nói cháu chủ tịch rất ngỗ nghịch, khi đi du học còn uống rượu say thoát y trên đường nữa kìa.”

“Cô không hiểu rồi, hoàng đế yêu con trưởng, dân chúng yêu con một. Vị đích tôn vàng này mặc dù ngỗ nghịch, nhưng lại người cháu duy nhất của Phó lão tiên sinh. Từ nhỏ đã sống cạnh Phó lão tiên sinh, tình cảm không hề bình thường, rất được yêu thích, là con mã quan trọng để đoạt chức chủ tịch của ngài Phó Lỗi á.”

“Vậy ý cô là, ngài Phó Miểu sẽ thất bại? Dù sao ngài ấy cũng chỉ có một người con gái thôi.”

“Cũng không chắc, nói không chừng ngài ấy có con riêng ở bên ngoài thì sao. Hơn nữa ngài Phó Miểu mấy năm gần đây chú trọng nuôi dưỡng thế lực, thực lực tuyệt đối không thua kém ngài Phó Lỗi, đến cuối cùng ai thắng ai thua vẫn chưa biết được.”

“Được rồi, đừng nói mấy chuyện xa vời này nữa, chúng ta tục nói về vị đích tôn vàng này đi. Bạn gái cũ của anh ta là ai, anh ta thích mẫu người phụ nữ thế nào, có sở thích gì, làm sao để hấp dẫn anh ta chú ý đây?”

Một đám phụ nữ cao hứng bàn tán về rùa vàng, không đúng, là nhóm máu chòm sao của vị cháu đích tôn, Mộc Mộc thật sự không có hứng thú, ăn gắng ăn hai ba miếng cơm rồi rời đi.

Khi về đi ngang qua văn phòng Tần Hồng Nhan, thấy có cô ấy liền vào trong nói chuyện.

“Tôi vừa nghe nói có phó giám đốc mới đến, là con trai của Phó Lỗi, lần này đến chủ yếu là muốn lật đổ Trầm Ngang, phải không?

“Trên cơ bản là vậy.” Tần Hồng Nhan nằm trên ghế đắp mặt nạ, nói: “Cho nên nói không chừng số mệnh Trầm Ngang cũng sắp kết thúc rồi.”

“Thật sự nghiêm trọng như vậy sao?” Mộc Mộc sợ hãi: “Trầm Ngang có thể xảy ra chuyện gì không?”

“Cô quan tâm bạn trai cũ như vậy làm gì?” Tần Hồng Nhan mở một mắt lên nhìn.

Mộc Mộc bị hỏi thoáng giật mình.

Đúng vậy, theo lẽ thường cô thật sự không nên có cảm xúc mãnh liệt như vậy.

May mà Tần Hồng Nhan không phải là người thích truy cứu đến cùng, buông tha cho cô, giải thích: “Tuy Trầm Ngang làm việc cẩn thận chặt chẽ, nhưng sức người có hạn, hơn nữa có người muốn cố ý hãm hại, làm sao có thể phòng bị chu toàn? Cho nên cuối cùng ai thắng ai thua, chỉ có thể nghe theo ý trời.”

“Không ngờ trong công ty lại đấu tranh gay gắt như vậy.” Mộc Mộc thở dài: “Một là người của Phó Lỗi, một là người của Phó Miểu."

Thở dài xong, Mộc Mộc ôm hy vọng hỏi: “Nhưng cô là sẽ người của Trầm Ngang, phải không?”

“Vì sao tôi lại phải giúp anh ta?” Tần Hồng Nhan hỏi lại.

“Vậy cô ở phe trung lập phải không?” Mộc Mộc tò mò.

“Sai rồi.” Bởi vì đắp mặt nạ, cơ mặt không thể cử động tự do, cho nên giọng nói của Tần Hồng Nhan cứng ngắc như robot: “Tôi là người của Phó Lỗi.”

“Nhưng, nhưng, nhưng…… Nhưng cô và Trầm Thịnh Niên không phải là…… là quan hệ ấy ấy sao?” Mộc Mộc nghẹn họng chết lặng.

Tần Hồng Nhan kéo mặt nạ xuống, lập tức hiện ra khuôn mặt trắng mịn trơn bóng: “Quan hệgiữa tôi và cậu ta vô cùng thuần khiết.”

Mộc Mộc buột miệng: “Thuần khiết cái con khỉ, đến tiểu đệ đệ nhà người ta cô còn sờ rồi còn nói!”

Sau đó…… Cô bị Tần Hồng Nhan đá ra khỏi

Chương 45

Sau khi ra khỏi phòng Tần Hồng Nhan, Mộc Mộc đi vào văn phòng Trầm Ngang, vốn cô định hỏi anh chi tiết về chuyện đấu tranh trong công ty nhưng kết quả lại phát hiện cửa văn phòng anh chỉ khép hờ.

Thông qua khe hở, Mộc Mộc nhìn thấy Trầm Ngang đang nằm ngủ say trên sô pha.

Dưới hai mắt anh ẩn ẩn vòng quầng thâm mờ nhạt, dường như không được nghỉ ngơi tốt. Mộc Mộc nhớ gần đây anh luôn bận rộn tăng ca, có lẽ vô cùng mỏi mệt.

Một tay anh gác lên trán, một tay đặt trước ngực, hô hấp đều đều, dường như đã tiến vào mộng đẹp.

Khi anh ngủ say rất giống trẻ con, gương mặt thỏa mãn, vô dục vô cầu.

Mộc Mộc sợ anh bị cảm lạnh, nhẹ nhàng bước đến, cầm cái chăn cô vốn chuẩn bị cho mình phủ lên người anh.

Mộc Mộc tự nhận động tác mình rất nhẹ, nhưng vẫn kinh động đến Trầm Ngang. Anh khẽ cau mày, phản xạ có điều kiện bắt lấy tay cô.

Lực nắm đó rất lớn, dường như ngón tay anh sắp khảm vào cánh tay cô, Mộc Mộc bị đau thở hắt. Trầm Ngang lúc này mới bừng tỉnh ngồi dậy, vội vàng buông tay cô ra: “Mộc Mộc?”

“Anh mơ gì thế?” Mộc Mộc xoa cánh tay, thầm oán nói: “Đại ca à, tôi chỉ hảo tâm đắp chăn cho anh thôi, làm giống như tôi muốn ám sát anh không bằng.”

“Tay không sao chứ?” Trầm Ngang nhanh chóng đứng dậy, theo bản năng cầm lấy cánh tay cô xem xét.

Tay mình bị bạn trai cũ cầm, còn nhìn chằm chằm bằng ánh mắt rực lửa, Mộc Mộc bỗng dưng nghĩ, nếu cảnh này mà bị bao đại nhân bắt gặp e chừng cũng không tin bọn họ trong sạch.

Vì không muốn đi quá xa, Mộc Mộc vội rút tay về quá mức vội vã nên móng tay cô khứa qua cổ tay Trầm Ngang. Tức khắc một đường đỏ chói cùng với tơ máu từ miệng vết thương rỉ ra.

“Tôi xin lỗi.” Mộc Mộc bởi vì bất cẩn của bản thân mà thấy luống cuống.

Nhìn vệt máu trên cổ tay, Trầm Ngang cười khổ: “Anh có đáng sợ như vậy sao?”

“Không phải, chỉ là…… Mọi người nên giữ khoảng cách có vẻ tốt hơn.” Giọng Mộc Mộc càng lúc càng nhỏ.

Hai người trầm mặc, bầu không khí tựa như bầu trời bên ngoài cửa sổ, u ám nặng nề.

Nhìn hoa văn phức tạp trên tấm chăn, Mộc Mộc có chút hoa mắt, chuyển đề tài hỏi: “Anh mơ gì thế? Sao lại phản ứng mãnh liệt như vậy?”

Trầm Ngang tựa lưng lên sô pha, lấy tay xoa mũi, giọng nói mệt mỏi: “Là mơ thấy ác mộng, trong mơ có hai cánh tay đẩy anh xuống vực sâu.”

“Từ trước tới nay anh đều ngủ không ngon sao?” Mộc Mộc âm thầm xót xa.

“Đúng vậy, nhiều năm qua, cũng chỉ có một đêm ngủ ngon, đó là……” Trầm Ngang nói đến đây bỗng nhiên dừng lại.

“Một đêm nào?” Mộc Mộc tò mò thúc giục.

Trầm Ngang nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm. Mộc Mộc lập tức hiểu được anh muốn nói cái đêm anh say rượu, hại cô đỡ anh mệt đến mức ngã lăn lên giường, cùng anh ngủ chung một đêm.

Làm sao quanh đi quẩn lại lại chuyển đến chuyện cũ đen tối thế này rồi?

Dừng lại dừng lại! Mộc Mộc khôi phục tỉnh táo trước bờ vực thẳm, nhớ tới ý định mình đến đây liền hỏi: “Anh tính đối phó với phó tổng giám đốc mới tới sao đây?”

“Phó Dịch Phong? Binh đến tướng chắn, nước đến đất chặn là được.” Trầm Ngang nhẹ nhàng bâng quơ trả lời.

Nhưng nghe nhiều tin đồn như vậy, Mộc Mộc sâu sắc hiểu được công ty nhìn bề ngoài thì bình yên nhưng ẩn giấu rất nhiều phong ba bão tá

“Anh ta dễ đối phó không?”

“Có gặp qua vài lần, không thân thiết lắm, hình như có tật tiêu xài hoang phí. Nhưng dù sao cũng là cháu đích tôn của Chủ tịch cho nên ngoài mặt vẫn phải tôn trọng cậu ta, miễn tạo điều kiện để người khác lợi dụng đàm tiếu.”

“Vậy chẳng phải rất ngột ngạt sao?.”

“Cuộc sống vốn rất ngột ngạt.”

Mộc Mộc cảm thấy Trầm Ngang quả nhiên có chút quan điểm triết học của nhà họ Trầm, như cô thì chỉ thấy bị táo bón mới ngột ngạt.

“Mộc Mộc” Trầm Ngang nhẹ giọng gọi thần trí Mộc Mộc quay về: “Cám ơn em đã quan tâm anh.”

Mộc Mộc thoáng ngừng lại, làm bộ như không để ý: “Điều tôi nên làm mà thôi, dù sao anh cũng là sếp của tôi.”

Trầm Ngang khẽ cười, không nói gì nữa.

Bởi vì luôn nghĩ đến chuyện Trầm Ngang cho nên lúc ở cạnh Lục Ngộ Mộc Mộc có chút mất tập trung, không nghe thấy câu hỏi của Lục Ngộ, chỉ có thể xin lỗi nói: “Em xin lỗi, anh mới nói gì vậy?”

“Anh nói, chúng ta tranh thủ đến Maldives chơi một lần đi, em cảm thấy thế nào?”

“Lại là Maldives?” Mộc Mộc mở to mắt.

“Lại?” Lục Ngộ nghi hoặc.

“A, không có gì, ý em là gần đây nhiều người muốn đến Maldives thật đấy.” Mộc Mộc vội vàng che dấu.

“Vậy em muốn đi đâu?” Lục Ngộ dịu dàng hỏi.

“Gần đây có lẽ không được.” Mỗi lần Mộc Mộc nhớ tới vị cháu đích tôn sắp tới liền cảm thấy đau đầu, nếu giờ cô bỏ đi chơi, e chừng không tố

Ánh mắt Lục Ngộ hiện lên tia cô đơn, nhưng rất nhanh giấu đi: “Được, vậy chờ lúc em rảnh chúng ta sẽ bàn lại.”

Mộc Mộc cũng ý thức được bản thân có hơi lơ đãng, vội vàng giải thích: “Em xin lỗi, gần đây công việc thật sự rất nhiều, nên em……”

“Em có thấy, từ khi chúng ta hợp lại, em rất hay nói ba từ ‘em xin lỗi’ không?.” Lục Ngộ cười nhắc nhở.

Mộc Mộc cẩn thận nhớ lại, phát hiện đúng là có chuyện như vậy.

“Em xin lỗi.” Cô lại theo bản năng nói.

“Mộc Mộc, em cứ lịch sự như vậy sẽ khiến người khác nghĩ lầm chúng ta không phải là bạn trai bạn gái.” Lục Ngộ ảo não thở dài.

Mộc Mộc cúi đầu, có chút xấu hổ.

“Vì vậy, anh chỉ có thể dùng hành động để chứng minh quan hệ của chúng ta cho người ta thấy.”

Nói xong, Lục Ngộ liền hôn nhẹ lên má cô. Nụ hôn đó tựa như cánh bướm lướt qua, ngưa ngứa âm ấm.

Mộc Mộc dường như có thể lại thấy ánh sáng lấp lánh giữa hè ở bể bơi ngày ấy, còn có nụ hôn so với nước còn tinh khiết hơn nhiều.

“Đêm nay đến nhà anh đi, anh đã mua đĩa ‘Kiêu hãnh và định kiến’ em thích nhất, là bản 1995.” Lục Ngộ nhiệt tình mời.

Mộc Mộc vội vàng lắc đầu.

“Tại sao em lại phản cảm tới nhà anh như vậy? Chẳng lẽ sợ anh là gì em sao?” Lục Ngộ trêu chọc.

Mộc Mộc đương nhiên không thể nói cho anh biết sự thật.

Thực tế luôn tàn khốc, cô không thể nói cho bạn trai hiện tại rằng người sống bên cạnh nhà anh là bạn trai cũ của mình.

Tình trạng này quả thực so với quần áo rách còn hỗn loạn

“Nhưng em sẽ nhanh chóng chuyển nhà .” Không đành lòng nhìn Lục Ngộ thất vọng, Mộc Mộc vội nói: “Em đã thành công thuyết phục ba mẹ em đồng ý cho em ra ngoài sống.”

Vì tranh thủ quyền độc lập, Mộc Mộc quả thực đã hao hết võ mồm.

Mẹ Mộc Mộc uy hiếp dụ dỗ, bà gần như thuộc hết các vụ án hình sự xảy ra đối với phụ nữ độc thân sống một mình, sau đó ngày ngày liên tục nhắc nhở Mộc Mộc.

Mộc Mộc nghe nhiều đến mức lỗ tai sắp tạo kén, vội nhấc tay ngăn lại: “Mẹ, con sẽ không để mình bị cường bạo!”

Mẹ Mộc Mộc hừ lạnh: “Bây giờ khẩu vị tội phạm hiếp dâm đều tăng lên rồi.”

Mộc Mộc thực hoài nghi đây có phải mẹ mình không.

Quả nhiên Lục Ngộ nghe xong liền hiện ra vẻ mặt vui sướng, xung phong giúp cô chuyển nhà. Bạn trai vốn dùng để khuôn vác, Mộc Mộc dĩ nhiên đồng ý.

Sáng sớm hôm sau, mẹ Mộc Mộc liếc mắt nhìn Mộc Mộc đóng gói hành lý, đe dọa: “Sau này ra ngoài sống mà xảy ra chuyện gì, đừng có chạy tới khóc trước mặt tui.”

Mộc Mộc tự thấy bản thân là một đứa con có khí phách, cô tuyệt đối sẽ không khóc lóc trước mặt mẫu hậu đại nhân.

Thu dọn mọi thứ xong, Mộc Mộc liền gọi điện thoại cho Lục Ngộ, nói anh đến giúp đỡ, tiện thể giới thiệu anh cho ba mẹ.

Lục Ngộ là người biết quy củ, lần đầu tới nhà mua rất nhiều thuốc bổ. Ba Mộc Mộc là người hiền lành, dễ dàng thu phục. Nhưng mẹ Mộc Mộc lại quan sát Lục Ngộ một lúc lâu, ánh mắt kia chẳng khác nào tia x quang dữ dội.

“Bác trai bác gái, lần đầu gặp mặt cháu cũng không rõ hai bác thích gì, nên mua chút quà gọi là thành ý.” Lục Ngộ gia giáo lịch sự chào hỏi.

Mẹ Mộc Mộc lại thản nhiên nói: “Sao mà lần đầu tiên gặp mặt được, trước kia lúc họp phụ huynh bác đã thấy hai đứa liếc mắt đưa tình rồi.”

Có rõ ràng như vậy sao? Mộc Mộc che“Đã nhiều năm trôi qua, sao bây giờ hai đứa mới hợp lại thế?” Mẹ Mộc Mộc hỏi nguyên nhân.

“Dạ lúc đó xảy ra chút chuyện, cơ thể cháu không được khỏe, phải sang Anh điều trị, gần đây mới trở về ạ.” Lục Ngộ trả lời đơn giản.

Mẹ Mộc Mộc thở dài: “Cháu trở về sớm có phải là tốt rồi không? Bác sẽ không phải giới thiệu bạn trai cho Mộc Mộc. Bây giờ hai đứa nó rất tốt, cháu bỗng nhảy vô thế này, đây chính là ‘Tiểu tam’ người ta hay gọi a.”

Mộc Mộc cảm thấy mình tựa như đang bơi thoải mái trong bể bơi bỗng bị một cơn sóng thần ập tới dữ dội “Mẹ, mẹ nói bậy bạ gì đó?!”

“Mẹ có nói bậy sao? Khi hai đứa chia tay, Tiểu Trầm người ta đã chủ động tìm mẹ nhận lỗi, mẹ biết thằng bé lừa con tuy rằng không đúng, nhưng có thể tha thứ. Huống chi con đối với Tiểu Trầm cũng không phải là không có tình cảm, trước kia mỗi lần hẹn hò về nhà không phải luôn đỏ mặt tim nhanh, xuân tâm tán loạn sao?” Mẹ Mộc Mộc liên tục tạo sóng thần.

Lục Ngộ không lên tiếng, trầm mặc như kim.

Còn là bạch kim.

“Dù sao con và anh ta đã qua rồi, không còn khả năng nữa!” Mộc Mộc nghiêm túc tỏ rõ lập trường.

Mẹ Mộc Mộc lại thở dài: “Con không nói sớm, hôm nay mẹ tưởng không có ai tới giúp con mang hành lý, còn gạt Tiểu Trầm nói con nhờ thằng bé tới nữa. A, chuông cửa kêu kìa, nhất định là Tiểu Trầm đến, con tự nói với thằng bé đi.”

Ba Mộc Mộc đảm đương chức vụ gác cửa cả đời vui vẻ chạy tới mở cửa, quả nhiên, đứng ngoài cửa đúng là Trầm Ngang tây trang giày da.

Mộc Mộc thầm nghĩ, nếu cô có khả năng giống nữ chính trong phim Hàn Quốc, có thể ngất đi bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu thì thật tốt biết bao.

Dường như Trầm Ngang cũng không ngờ trong phòng lại có nhiều mối quan hệ phong phú như vậy, nhất thời sửng sốt, vào cũng không ổn mà lui cũng không xong.

Mộc Mộc thầm nghĩ, từ khi bắt đầu qua lại, Lục Ngộ chưa bao giờ hỏi cô về bạn trai cũ, anh luôn tin tưởng cô, tin cô có thể xử lý tốt tất cả cá. Nhưng cô không những vẫn tiếp tục làm việc dưới cấp Trầm Ngang, mà còn không thành thật khai báo, đích thực là tội không thể tha.

Nghiêm trọng mà nói, sẽ không ai tin cô không có tà tâm.

Bầu không khí xấu hổ tới cực điểm nhanh chóng được hóa giải bởi một câu nói của Mẹ Mộc Mộc: “Nhiều tay làm cho nhanh, mọi người cùng đến chuyển đồ đi”.

Kết quả, bạn trai cũ bị mẹ bạn gái cũ gọi tới hỗ trợ cùng với bạn trai hiện tại bị bạn gái cũ gọi tới hỗ trợ chung tay giúp sức chuyển đồ đạc lên xe, sau đó cùng nhau lái xe đến nhà trọ Mộc Mộc mới thuê, chuyển đồ đạc lên phòng.

Đúng là chế độ xã hội chủ nghĩa hòa bình.

Mao gia gia ở dưới cửu tuyền cũng phải mỉm cười.

Chương 46

Mộc Mộc kiên trì vượt qua tất cả mà không hề té xỉu, bỗng thấy hệ thần kinh của mình so với sắt thép còn vững chắc hơn.

Chuyển gần hết đồ, mẹ Mộc Mộc dường như còn ngại tình cảnh chưa đủ loạn, nói: “Mọi người đã bận rộn cả buổi sáng rồi, bây giờ đến lượt bác làm chủ, cùng về nhà bác ăn bữa cơm đi.”

Trời đang rét lạnh nhưng Mộc Mộc lại cảm thấy mình như đứng dưới ánh nắng chói chang, từng giọt mồ hôi to đùng lăn xuống.

Cô vội vàng nháy mắt ra hiệu cho mẫu hậu đại nhân, nhưng mẫu hậu đại nhân chẳng thèm nhìn cô. Không còn cách khác, cô chỉ có thể dùng ánh mắt cầu xin nhìn Trầm Ngang. Cũng may Trầm Ngang là người tốt, nhìn thấy liền lập tức từ chối: “Bác gái, cháu còn có việc, cháu phải về.”

“Cho dù là chuyện lớn thì cũng phải ăn cơm chứ? Sao vậy, chẳng lẽ chê tay nghề của bác không tốt sao?” Mẹ Mộc Mộc nửa thật nửa giả trả lời.

Lần này, ngay cả Trầm Ngang cũng bất lự

Kết quả, mọi người đồng loạt lái xe quay trở về nhà Mộc Mộc.

Mẹ Mộc Mộc ở trong bếp nấu ăn, ba Mộc Mộc ở bên cạnh giúp đỡ, còn Mộc Mộc ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách, bên trái chính là bạn trai cũ kiêm thủ trưởng Trầm Ngang, còn bên phải chính là bạn trai hiện tại Lục Ngộ.

e="3" face="Times New Roman">Mà trên TV, kênh động vật lại chiếu cảnh hai con chim cút đực đang tranh giành một con chim cút cái, khí thế ngất trời.

Có phải còn ngại cô chưa chết không vậy! Mộc Mộc thật muốn đập vỡ cái TV ngay tại chỗ.

Ngay lúc màn hình TV chiếu cảnh con chim cút đực chiến thắng tiến hành giao phối với con chim cút cái, cảm xúc Mộc Mộc liền dâng trào đến cực điểm. Không phá vỡ im lặng thì sẽ chết trong im lặng, Mộc Mộc quyết định mở miệng ngả bài với hai người kia, bỗng Mẹ Mộc Mộc trong bếp hét lên: “Mộc Mộc, nhanh đi mua trứng cút.”

Hôm nay sao bọn họ có duyên với chim cút thế!

Thật vất vả dành dụm được chút dũng khí liền bị một câu của mẫu hậu đại nhân xua tan, Mộc Mộc chỉ có thể chạy xuống siêu thị dưới nhà mua trứng cút.

Về nhà thì thấy mọi người đã ngồi xung quanh bàn, bắt đầu ăn uống.

Mẹ Mộc Mộc được xưng là người giỏi nấu ăn, nhưng cả đời chỉ làm được một món đáng để nhắc tới — đó là món lẩu.

Ngay cả nguyên liệu làm lẩu cũng là nguyên liệu làm sẵn mua từ siêu thị.

Nhìn bát Trầm Ngang bị mẹ mình chồng chất đồ ăn như núi, Mộc Mộc bỗng lớn tiếng nói: “Mẹ, Trầm Ngang mới bị xuất huyết dạ dày, bác sĩ dặn không thể ăn cay.”

“Nhìn xem, vẫn là Mộc Mộc tri kỷ, nhớ rõ điều này.” Mẹ Mộc Mộc vội vàng thay đổi nồi vịt, đặc biệt tráng qua nước sôi để Trầm Ngang ăn.

Lời này nói xong Mộc Mộc bỗng thấy mình như bị rơi vào bẫy. Lén quán sát Lục Ngộ, trên mặt anh không hề biểu lộ sự không vui, vẫn giữ nguyên nụ cười nhạt.

Mộc Mộc thầm nghĩ, may mà mọi chuyện cũng chưa đến mức không thể cứu vớt, an ủi trái tim lo lắng, sau đó gia nhập đội ngũ ba mẹ và hai con cút ăn lẩu.

Mẹ Mộc Mộc nói không ngừng, luôn bảo Mộc Mộc gắp rau cho Trầm Ngang.

Mộc Mộc cự tuyệt: “Mẹ, người ta có tay, tự mình gắp được .”


Phan_1
Phan_2
Phan_3
Phan_4
Phan_5
Phan_6
Phan_7
Phan_8
Phan_9
Phan_10
Phan_11
Phan_12
Phan_13
Phan_14
Phan_15
Phan_17
Phan_18
Phan_19
Phan_20
Phan_21
Phan_22
Phan_23
Phan_24
Phan_25
Phan_26
Phan_27
Phan_28
Phan_29
Phan_30
Phan_31
Phan_gioi_thieu
Nếu muốn nhận thông tin bài viết mới của trang thì like ở dưới hoặc truy cập trực tiếp CLICK

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Mẹo Hay   Trà Sữa   Truyện Tranh   Room Chat   Ảnh Comment   Gà Cảnh   Hình Nền   Thủ Thuật Facebook  
Facebook  Tiện Ích  Xổ Số  Yahoo  Gmail  Dịch  Tải Opera  Đọc Báo 

Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian

C-STAT .
Pair of Vintage Old School Fru